Mấy người chúng tôi chạy đến phòng của Dương Thần, bây giờ ở đây chỉ còn hai người sống trong phòng ký túc xá này. Vì sự kiện mặt quỷ xảy ra vào năm ngoái, vậy nên ai cũng không dám ở nơi này, chỉ có hai người người muốn đổi ký túc xá nhưng xui xẻo đổi vào ở chỗ này, sống ở đây ngày nào cũng lo sợ.

Thật ra thì chuyện này cũng không có gì, ban đầu cái mặt quỷ kia là do Y Thắng giở trò. Bây giờ cũng thay đổi, trong ký túc xá vốn đã không sao, nhưng mà lòng người chính là như vậy, một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng. Thấy quỷ một lần, sau đó thấy lá cây rơi trên đầu, cũng cho rằng là quỷ sờ đầu.

Nhưng mà như vậy cũng tốt, ban đầu Dương Thần còn tính toán để lại quần áo cùng tài liệu giảng dạy của cậu ấy ở chỗ này, nhờ bạn học chuyển đi, nhưng lão đại ký túc xá đó lại rời đi, vì vậy nên chẳng những giường của Dương Thần trước kia không ai động tới, tủ của cậu ấy, tất cả mọi thứ đều còn nguyên.

Đây thực sự là ý trời, vì vậy chúng tôi rất nhanh chóng tìm được quần áo của Dương Thần trong ngăn kéo tủ, tóc cậu ấy rơi xuống, đồ lót, vớ… Muốn cái gì là có cái đó!

Tiểu Bạch tiến lên lấy hai thứ. Sau đó lục trong chăn của cậu ấy tìm được vài cọng tóc, vui vẻ nói:

- Đủ rồi, có nhiều đồ như vậy, đừng nói truyền lời cho anh ấy, tôi dùng sức kéo anh ấy tới cũng được…

Ừm, ý này thực sự không tệ, kéo hồn phách của Dương Thần qua, vậy trạng thái bên kia của cậu ấy chẳng khác nào vô hồn. Đến lúc đó dù có người uy hiếp cậu ấy cũng vô ích.

Nhưng mà, chỉ sợ bị cho là đã chết. Nếu bị đem đi hỏa táng vậy coi như xong.

Cho dù nói thế nào, thì trước tiên cũng phải thử cái đã.

Nhưng bây giờ vẫn còn sớm, phải đợi khi đối phương chìm vào giấc ngủ mới có thể thi triển linh tê mộng ảnh. Trong lòng tôi hơi lo lắng, nhưng chỉ có thể giả bộ như bình thường, lăn lộn qua một buổi sáng. Sau khi ăn xong bữa trưa, A Long có tiết học, vậy nên trong phòng chỉ còn lại tôi và Tiểu Bạch.

Nhân lúc này, tôi lấy chuông từ trong túi càn không ra, xem một chút, bên trong vẫn là một mảnh sương mù mông lung, tôi lắc vài cái, cũng không có một tiếng vang nào.

Nghĩ một lúc, tôi lấy ngọc tỳ hưu ra, nói với Tiểu Bạch:

- Tôi đi vào một chút, cậu coi chừng, đường có đi lung tung, nếu có chuyện gì thì hướng phía ngọc tỳ hưu gọi tôi, nhớ chưa?

Tiểu Bạch liên tục gật đầu, tôi đặt ngọc tỳ hưu trên đầu giường, cầm cái chuông trong tay, vừa niệm cảnh vật xung quanh đã thoáng chốc thay đổi, một tầng sương mù xung quanh, cúi đầu nhìn, tôi đã đến ảo cảnh của Giải Trĩ Thần Quân.

Phía trước chính là tòa cung điện bạch ngọc, tôi bước lên phía trước, mới vừa đi tới cửa cung điện, bên cạnh bỗng xuất hiện một con quỷ đầu cá, nhìn trông có chút ngu ngu, đứng trước mặt tôi quát một tiếng:

- Ai? A…

Tôi cúi đầu nhìn xuống, hóa ra là ngu quỷ, một trong hai con quỷ ở La gia kia.

- Ngươi, ngươi không nhận ra ta?

Tôi cưới nói với nó, ngu quỷ ngẩng đầu nhìn tôi, chợt nói:

- A, ân công, ân công giá lâm, thần xin dập đầu trước người…

Nó vừa nói vừa quỳ xuống, thực sự dập đầu với tôi.

Ngu quỷ này ban đầu ngu ngu ngốc ngốc, chỉ biết có ăn thôi, bây giờ xem ra đã biết nghĩ hơn rồi, tôi gọi nó đứng lên, sau đó hỏi nó, làm sao lại đi loanh quanh bên ngoài, quỷ cơ trí đâu rồi, còn có Thần Quân và Lam Ninh bọn họ đang làm gì?

Ngu quỷ chỉ vào bên trong cung điện nói, bọn họ đang nói chuyện ở bên trong, Thần Quân nói bên ngoài có khách đến thăm, nên kêu nó ra đón tiếp.

Tôi cười một tiếng, ngu quỷ còn biết tiếp khách, nhưng mà tôi hơi tò mò, mấy ngày trước tới đây, sao cho đến giờ vẫn không thấy bọn họ đi ra?

Tôi hỏi ngu quỷ, nó nói với tôi, những con quỷ bọn họ, đều phải đến đây ngâm mình trong tiên trì phía sau cung điên, mới có thể bỏ đi quỷ khí, bắt đầu tu luyện, nó với quỷ cơ trí đến muộn, vậy nên mới đi ra.

Thì ra là như vậy, xem ra hai người bọn họ cũng có phúc khí. Tôi không nói thêm gì nữa, để cho ngu quỷ đi trước dẫn đường, đi theo nó vào trong cung điện.

Giải Trĩ Thần Quân và mọi người quả nhiên ở đây, hơn nữa đã chuẩn bị sẵn trà thơm, gọi tôi:

- Mau tới mau tới, đây đúng là tới sớm không bằng đúng dịp, tôi còn đang định kêu Lam Ninh gọi cậu tới đấy, đây là trà vạn tái thanh không, đồ tốt đấy nha.

Trà vạn tái thanh không?

- Đa tạ đa tạ, anh nói như vậy lại làm tôi thấy xấu hổ, làm phiền anh rồi…

Vừa dứt lời, tôi vừa ngồi xuống, Lam Ninh mỉm cười cầm một cái bình ngọc, rót đầy vào chén lưu ly một loại chất lỏng màu xanh biếc, nói:

- Công tử, xin mời.

Tôi cúi đầu nhìn xuống, chất lỏng màu xanh biếc trong suốt như pha lê, có một mùi thơm thoang thoảng, vừa ngửi một cái, đã cảm thấy cả người sáng khoái trong nháy mắt.

- Đây là…

Tôi đang định hỏi thì Giải Trĩ Thần Quân đã nói:

- Đây là tinh hoa của linh mộc thượng cổ tây Côn Luân ngưng tụ mà thành, mặc dù không thể trường sinh bất lão, nhưng mà có thể kéo dài tuổi thọ, cơ thể cường tráng, uống một hớp tẩy tủy xương cốt, ngửi một cái bách bệnh tiêu tan, coi như nhìn một cái cũng khiến cho tinh thần tốt gấp bội.

Linh mộc thượng cổ tây Côn Luân?

Anh ta nói xong, tôi cảm thấy rất quen, nhập thêm một ngụm, suy nghĩ một chút, bỗng nhiên tôi chợt nhớ ra, vì vậy cười nói với anh ấy:

- Tôi nghĩ, trà này của anh còn thiếu một thứ.

- Hửm? Thứ gì?

Anh ấy hỏi với vẻ thích thú.

- Hoa chỉ thanh lộ ngàn năm…

- Hoa chỉ thanh lộ ngàn năm?

Anh ấy kinh ngạc đứng lên, nói:

- Ai nha, làm sao cậu lại biết tên của loại hoa này, đây chính là bảo bối chỉ có ở dao trì của Thánh mẫu, hoa thanh chỉ lộ ngàn năm, a, thật muốn có thể cho thêm một giọt thanh lộ, như vậy ly vạn tái thanh không này của ta có thể nói là cực phẩm của cực phẩm rồi, đáng tiếc đáng tiếc, hoa thanh lộ ngàn năm, tới nay ta cũng chưa thấy qua, coi như có thì cũng không dễ lấy.

Giọng điệu của anh ấy mang theo vẻ tiếc nuối, tôi cười nói:

- Sớm biết anh yêu thích điều này, tôi sẽ giúp anh, nhưng mà giờ cũng không có gì. Sau này tôi sẽ giúp anh lấy được hoa thanh chỉ lộ ngàn năm kia, thế nào?

- Được được, nếu quả thật có thể lấy được thì thật là quá tốt, nhưng mà ngày cả ta cũng không tìm được, thì cậu làm thế nào?

Tôi cười thần bí nhìn anh ấy:

- Đây là thiên cơ bất khả lộ, tóm lại, tôi có thể lấy được cho anh.

Tôi dĩ nhiên có thể thể lấy được, mặc dù tôi không biết đó là gì, nhưng mà lúc nãy tôi chợt nhớ tới, lần đầu tiên đến thăm nhà của Nam Cung Phi Yến, cô ấy đã cầm vạn tái thanh không trà này, phối hợp với hoa chỉ thanh lộ ngàn năm ra mời tôi, khi đó hai chúng tôi còn chưa phân rõ địch bạn, thậm chí cô ấy còn muốn giết chết tôi, mà còn lấy ra bảo bối tới, như vậy có thể thấy, thứ kia đối với Nam Cung Phi Yến mà nói không đáng là bao.

Cho nên, tôi muốn đi tìm Nam Cung Phi Yến, cô ấy nhất định có cách lấy được.

- Được, một lời đã định, bạn thân, nói đi, lần này cậu đến tìm tôi là có chuyện gì, phàm là ta có thể giúp một tay, tuyệt không từ chối.

Giải Trĩ Thần Quân biết trong lòng tôi có dự tính, vì vậy vỗ ngực nói.

Tôi vừa nhìn cái bộ dáng này của anh ấy, liền nhớ tới bộ dáng anh ấy chỉ vào cái sừng, cau mày, trừng mắt, quát to không khỏi thấy buồn cười nói:

- Không thành vấn đề, chuyện này giao cho tôi, thật ra lần này tôi tới cũng không có chuyện gì, một là muốn anh xem một chút, hai là, có một món đồ muốn cho anh giám định qua.

Tôi lấy cái chuông đó ra, để xuống bệ ngọc, Giải Trĩ Thần Quân cúi đầu nhìn, “A” một tiếng nói:

- Đây là thứ gì, bên trong có một quỷ nữ.

- Thần Quân thật là tinh mắt, đây là, Hàn Mai Mai, đi ra đi…

Cái tên này gọi lên thật là có gì hơi kỳ, sau đó một làn khói xanh từ trong chuông bay ra, Hàn Mai Mai xuất hiện.

Cô ấy đứng trong cung điện, nhìn xung quanh một chút, nhất thời liền ngây người. Đối với một quỷ nữ hiện đại như cô ấy mà nói, đột nhiên thấy một cung điện bạch ngọc cổ điển đương nhiên sẽ rất kinh ngạc, tôi cũng không nói gì nhiều, quay sang nói với Lam Ninh:

- Cô hãy phổ cập kiến thức cho cô ấy một chút, một lát nữa rồi đưa về.

Lam Ninh đáp một tiếng, rồi mỉm cười nắm lấy tay Hàn Mai Mai kéo đi, Hàn Mai Mai như bị ngu cả người, đi theo sau Lam Ninh ra ngoài.

Lúc này tôi mới cầm cái chuông kia lên, nhìn lại một chút, rồi đưa cho Giải Trĩ Thần Quân nói:

- Anh pháp lực cao cường, so với tôi càng lợi hại hơn, anh hãy nhìn một chút xem thứ này là gì?

Giải Trĩ Thần Quân gật đầu một cái, rồi nhận lấy cái chuông, cẩn thận quan sát…

Anh ấy nhìn chằm chằm cái chuông kia, ước chừng một chung trà.

Vừa đúng lúc tôi uống cạn một ly vạn tái thanh không kia, anh ấy mới hoàn hồn lại, đặt cái chuông kia trên bệ ngọc, trên khuôn mặt xuất hiện vẻ kinh hãi, trán ướt mồ hôi.

- Thật là đáng sợ…

 

0.11264 sec| 2425.93 kb